KỶ NIỆM CUỘC ÐỜI XÓT XA THƯƠNG


Nhóm bạn ngày xưa năm bảy thằng,
Giã từ sách vở áo thư sinh,
"Tao" mang nghiệp dĩ người đi biển,
"Mày" vào Võ Bị, "nó" Không Quân.

Hăng hái chúng ta quyết lên đường,
Hiến mình cho Tổ Quốc, Quê Hương.
Ði làm bồn phận trai thời loạn,
Trả nợ giống nòi..nợ máu xương.

Háo hức lao đầu nhập cuộc chơi,
Bốn vùng chiến thuật, khắp mọi nơi.
Tử thần lấp ló luôn rình rập,
Ra tử, vào sinh một nụ cười.

Lâu lâu có dịp được gặp nhau,
Rũ áo bụi đường, quẳng lo âu.
Vũ trường..rượu, nhạc..say điên loạn,
Yêu cuồng sống vội suốt đêm thâu.

Chỉ khổ song thân tuổi đã già,
Nơm nớp lo thằng bé nơi xa.
Mỗi lần nghe súng sa trường vọng,
Chúa, Phật, Thánh, Thần nguyện thiết tha.

Ðời lính buồn vui đã bao năm,
Gót thấp, gót cao lắm phong trần.
Chiến trường sôi động tăng cường độ,
Bận bịu thêm nhiều bước hành quân.

Ðể em vẫn cứ đợi, cứ chờ,
Ðến úa héo vàng tuổi mộng mơ.
Lỡ dại yêu anh người sương gió,
Ðể cuộc đời mình cũng phong ba.

Thao thức từng đêm, mắt lệ nhòa,
Lo sợ cho người chốn xông pha.
Cánh thư trách móc thêm hờn giận,
Gởi đến anh...tình nghĩa thiết tha.

"Anh say lý tưởng nỡ quên em,
Một lần ân ái, xót xa thêm.
Gối chăn thừa thãi..ôi nhung nhớ,
Nhung nhớ làm em chết...khát thèm.

Em khổ vô cùng...anh biết không,
Thấp thỏm chờ mong...sống phập phồng.
Khấn nguyện đêm ngày, anh có biết,
Xin chỉ một lần...trọn ước mong"

Bỗng dưng định mệnh thật chua cay,
Vẫy vùng chưa thỏa, hết cuộc chơi.
Vong quốc tháng ngày trong u uẩn,
Quê mẹ đường về...mây trắng bay!

Bạn bè sót lại được bao thằng,
Ðứa què, đứa cụt, đứa "đi đong".
Ðứa rơi, đứa rụng, nơi đâu nhỉ!
Ðứa lạc phương nào, ai biết không?

Uất hận nào hơn... uất hận này,
Trung hiếu không tròn, đau đớn thay.
Món nợ cha ông không trả được,
Lỡ dở cuộc đời, tay trắng tay.

Bao năm vẫn cứ ngẩn ngơ sầu,
Nhức nhối đêm ngày vết thương đau
Vẫn nghe réo gọi...sông hồ ấy
Muôn dặm mơ hoài...tiếng vó câu

Cố nuốt trôi đi tủi hổ này,
Gạt lệ căm hờn mặn chát môi.
Giang hồ nửa kiếp...đành ôm nhục
Viễn xứ u sầu...cố hương ơi!

Kỷ niệm cuộc đời xót xa thương,
Vùng đất hận thù lắm tai ương.
Thương "mày", cha, mẹ, em, dân tộc,
Mấy chục năm rồi...vẫn rưng...rưng...

NN Trần Cao Sạ