Niềm Tin Mong Manh!

 

 

Niềm tin đó mong manh thành hờ hững,

Bao năm ri ta chẳng có gì vui!

Tìm nơi đâu được con đường lý tưởng,

Để cho ta thật sự sống làm người.

 

 

 

         Cha mẹ đã tạo ra ta thân xác,

                  Tổ quốc nào ta bám víu nơi đây!

          Kiếp tha hương buồn dưng dưng nước mắt,

          Cuộc t́nh nào háo hức để mê say!

 

 

 

Bạn bè đâu để cho ta gặp gỡ,

Tri kỷ nào nhắc nhở chuyện xa xưa.

Men rượu cay cho cuộc đời lỡ giở,

Chén vơi đầy đốt cháy phút suy tư.

 

 

 

   Người quen ta bảo rng ta điên dại,

   Mộng du hoài trong cuộc sống đảo điên.

   Tỉ̉nh làm chi trong buồn đau quằn quại,

   Ta muốn mình say mãi bịnh kinh niên!

 

 

  

 

Để cho ta thôi không còn gào thét,

Cho ta mù không nhìn thấy trái ngang.

Cho ta điên để không còn hiểu biết,

Giống như người một loài thú đi hoang.

 

 

 

   Để cho ta thôi không còn khao khát,

   Không bao gìờ biết được nghĩa chua cay.

   Để cho ta thôi không còn ao ước,

   Chuyện cuộc đời, gíó nhẹ, lá bay bay...

 

 

 

Hãy cho ta hòa tan trong nước lũ.

Chảy vào lòng sâu thẳm của đại dương,

Theo sóng sô v miền thân yêu cũ,

Được thấm dần từng thớ đất quê hương.

 

 

 

 

   Hăy cho ta thành một loải chim biển,

   Soải cánh dài trong trời đất mênh mông.

  Ta sẽ bay tìm niềm tin hy vọng,

  Ta mang về trải rộng khắp non sông.

 

Trần Cao Sạ