Lời Tỏ T́nh
Dễ Thương
QG Hoàng
Lan Chi
…Cho một
dân CVA của Khoa Học Sài G̣n những năm 67-71
Hồi xưa xem truyện t́nh tôi
thấy các nhà văn thường diễn tả như sau:
- Chàng cúi nh́n vào đôi
mắt bồ câu (tại sao nhân vật chính luôn luôn có đôi
mắt bồ câu mà không là ..mắt toét ?!) run giọng "anh
yêu em ".
- Chàng cầm tay nàng nh́n
say đắm “Anh yêu em”.
Đại loại nhu thế nhưng khi
khảo sát thực tế nơi vài nguời bạn th́ tôi thấy.. sự
thực chẳng như các nhà văn mô tả tí nào. Đúng là các
văn sỹ chuyên tuởng tuợng!
Không biết bây giờ các bạn
trẻ tỏ t́nh với nhau nhu thế nào, c̣n tôi ư, tôi
thích lời tỏ t́nh dễ thuơng của người bạn thuở sinh
viên…
T bằng tuổi nhưng học trên
một năm. Có lẽ do T học giỏi. Tôi quen T khi nộp đơn
thi vào dịp cuối niên học. Lúc đó, đă hết hạn ghi
danh và người phụ trách yêu cầu tôi chờ để xin ông
Tổng Thư Kư.
Trong khi đứng chờ ở ô cửa
sổ nơi ghi danh th́ T đến đứng cạnh. Bất th́nh ĺnh
một con sâu từ cây c̣ng me tây rơi xuống trên tay
tôi. Tôi rất sợ sâu nên đă hét lên và mặt tái ngắt.
T điềm nhiên bắt con sâu cho tôi rồi T bắt chuyện:
- Chị ghi danh trễ hả ?
- Dạ.
- Lát ông Thái vào th́ xin.
Tôi đi Đà Lạt nên cũng ghi trễ.
Khi ông Thái vào, tôi vào
pḥng ông và trổ hết tài năn nỉ cùng... nhơng nhẽo.
Lợi khí của con gái là nhơng nhẽo mà lại. Cuối cùng
th́ thành công. Khi ra, thấy T đang đứng xớ rớ xa xa
tôi vẫy tay:
- Anh mang hồ sơ lại đây,
Chi xin dùm luôn cho.
T đưa hồ sơ. Tôi lại chạy
vào. Ông Thái mắng yêu:
- Gớm cái con bé này.Thân
ḿnh vừa lo xong, đă đèo bồng thân khác.
Nhưng có lẽ hồi đó cái "bản
mặt" tôi cũng... khá dễ thuơng nên đi đâu năn nỉ cái
ǵ cũng qua tuốt. Đừng nói đàn ông, kể cả các chị
làm văn pḥng cũng rất thương tôi.
Khi tôi đưa trả lại hồ sơ,
T mỉm cuời:
- Cám ơn Chi. Ḿnh đi uống
nuớc nhé?
Tôi tṛn xoe mắt:
- Ủa, sao anh biết tên Chi?
T lại cuời:
- Thế mới tài chứ. Tôi là
thầy bói mà.
Tôi nghiêng đầu, nheo mắt
ra dáng đăm chiêu. T phá ra cười:
- Đùa thôi. Hồi năy đứng ở
pḥng ghi danh, tôi nh́n vào hồ sơ và biết tên Chi.
Huống chi... không biết nguời nào vừa mới tự xưng
tên ấy nhỉ.
Tôi đỏ mặt. Ừ nhỉ,
bố mẹ tôi rất khó không cho chơi với bạn trai (nhất
là truờng nữ Gia Long ít có cơ hội tiếp xúc bạn trai),
nhốt trong bốn bức tường học nên tôi rất khờ. Khờ và
tồ. Cả nhà đă gọi là Chi Tồ. Vào trường Gia
Long, tôi vẫn có thói quen gọi bạn bằng tên hay chị
(với các chị lớn ) rồi xưng tên Chi. Do đó khi lên
đại học, nói chuyện với bạn trai chỉ một lúc là họ
biết tên tôi ngay.
Đó là buổi đầu tiên gặp gỡ
của chàng và nàng. Sau đó chúng tôi chơi với nhau
rất thân. T thông minh, đẹp trai, đàn giỏi, hát hay,
vẽ đẹp nhưng chỉ cao hơn tôi chút xíu và tính nết
th́ ngang tàng không ai bằng. T rất hách, ít chơi
với con gái khoa học.Toàn lên Đà Lạt đàn hát với các
cô bé xinh như mộng. Do đó T cúp cua thuờng xuyên.
Lúc về lại mượn tập của tôi. Có lẽ tôi là cô bạn duy
nhất của T ở Khoa Học.Với các cô khác T nói ít và
sẵn sàng sửng cồ nếu cô đó lên mặt hay sai T. Đặc
biệt với tôi, T rất dễ thuơng. Chiều chuộng vừa phải,
hay trêu ghẹo tôi nhưng không qúa lố.
Chơi với nhau qua năm thứ
hai, tôi thực tập chứng chỉ Sinh Hoá chung với T.
Hồi đó, chúng tôi học theo chứng chỉ. Ai muốn ghi
tên học chứng chỉ vào lúc nào cũng đuợc. Nên có khi
cô bạn thân của tôi thích học chứng chỉ A năm này,
c̣n tôi để sang năm mới học.V́ vậy tuy trước tôi một
năm nhưng T chọn thực tập sinh hoá cùng với tôi. T
rất hay đùa. Một lần giờ thực tập, trong lúc chờ
phản ứng hoá học dài ba giờ, chúng tôi ngồi chơi nói
chuyện. T bảo tôi:
- Chi có biết sau này nếu
tôi làm tổng thống, tôi sẽ mời Chi làm ǵ không?
Tôi cười cuời:
- Làm ǵ, phó tổng thống hả?
- Không, phó tổng thống là
phải đứng cùng liên danh.
- Hay bộ truởng thông tin
v́ Chi thích viết văn làm báo?
- Không, làm cái đó cực
lắm.Tối ngày cắt xén bài vở, đ́nh bản báo chí rồi
c̣n bị tụi nó chửi, khổ lắm.
Tôi phụng phịu:
- Thế làm ǵ, làm ǵ không
cực?
- Làm tướng. Làm tướng chỉ
huy sẽ không cực.
Tôi xịu mặt:
- Xời ơi, nguời ta con gái
mà bắt làm tướng.
T nghiêm trang:
- Tướng này đặc biệt lắm.
Chỉ có một thôi.
Tôi ngây thơ nhíu mày suy
nghĩ “tuớng nào mà chỉ có một?” Đấy, con trai Bắc,
dân Chu văn An hay có cái “đểu” như vậy đó!
T ghé tai tôi th́ thầm:
- Nội tuớng đó. Tôi mời Chi
làm nội tuớng nhé?
Tôi ph́ cuời.
Ba năm trời chơi với
nhau. T́nh cảm cứ lửng lơ như con cá vàng. Thân th́
rất là thân. Hiểu th́ quá là hiểu. Chỉ cần nguời này
nói nửa câu là nguời kia đă đoán đuợc.
Nhưng tôi tính toán. Tôi mơ
(lại mơ!) chàng hoàng tử của ḿnh phải cao lớn, đẹp
trai để ḿnh có thể nép ḿnh cho chàng che chở,
chàng phải là bác sỹ để tôi là bà bác sỹ cho nó oai.
Vừa oai vừa có nhiều tiền. C̣n bây giờ chàng chỉ là
cử nhân khoa học như tôi, chán chết. Lại chỉ cao hơn
"nguời ta"có chút xíu. Nên t́nh cảm cứ thế lơ lửng.
Tốt nghiệp cử nhân, T làm
cho một laboratoire, tôi th́ là chuyên viên của Tổng
Nha Kế Hoạch. Rồi cả hai đều bỏ việc làm và về lại
trường học cao học. Tôi bỏ v́ không thích cuộc đời
công chức sáng cắp ô đi tối cắp về, T bỏ v́ chờ du
học tự túc ở Đức.
Một lần T đưa tôi về sau
khi tan học. Buổi sáng hôm đó trời rất đẹp, thật
trong xanh và gió thoảng nhẹ. Trời tháng chạp mà.
Cái hơi lạnh hiếm hoi của miền Nam thật thú vị..
Khi đi ngang nhà thờ Đức Bà,
con đuờng Thống Nhất rộng thênh thang, cây cao và
đẹp bỗng T tḥ tay ra sau nắm tay tôi bóp nhẹ:
- Anh nói Chi nghe cái này
nhé.
Úi chao, tôi thầm nghĩ “sao
hôm nay dám xưng anh vậy ta”. Nhưng tôi vẫn ngoan
hiền (chà cái ngoan và hiền là cái dễ dụ con trai
nhất trên đời):
- Ǵ cơ?
Con gái bắc kỳ hồi đó có
ngôn ngữ thật đặc biệt "Ǵ cơ”' nghe dịu dàng dễ
thương làm sao. Bây giờ th́ các cô "cái ǵ ? U nói
cái ǵ ?!"
T nghiêng đầu ra sau:
- Anh dặn bé cái này nghe.
Từ nay...bé đừng chơi với tên con trai nào hết. Chỉ
chơi với ḿnh anh thôi. Nhé?
Tôi sững nguời. Dù T không
nh́n thấy nhưng tôi có cảm tuởng tai ḿnh đang đỏ
ửng.Tôi mím môi, chớp mắt và không biết trả lời sao
hết.
Thương anh th́ thương
rất nhiều nhưng không muốn lấy anh ǵ cả ! Mà
sao hồi đó tôi ngu ghê, thương th́ cứ thương, lấy
th́ ... hạ hồi phân giải. Tại ḿnh "ngoan nhất nuớc"
nên chủ truơng hễ yêu ai th́ phải lấy nguời đó.
Trong lúc t́nh cảm hỗn độn mà tôi gọi đùa là "demi
oui demi non " (nửa muốn nửa không) tôi chỉ nhẹ
nhàng ngả đầu vào vai T. Cái hành động bạo dạn duy
nhất của tôi hồi đó.
Những ngày sau đó T hay đưa
tôi đi học. Tôi ở tâm trạng rất kỳ. Tôi viết trong
nhật kư “có thể yêu một nguời và lấy một nguời
không?”
Cuối cùng th́ cái "demi
non" thắng v́ cô bạn tôi lư luận " Nó bằng tuổi ḿnh,
sau này ḿnh già nhanh hơn nó. Nó sẽ có bồ. Mệt lắm"
Tôi hùng dũng viết
một bức thư giă biệt. Coi như chỉ mới vỏn vẹn một
tháng. Khốn thay mẹ tôi bắt được bức thư đó v́ cô
con gái tồ của bà đâu biết dấu thư. Bà hỏi tôi:
- Cô có yêu nó không?
Lạ, ngày đó sao chúng tôi
ngoan thế. Chỉ nghe mẹ hỏi có yêu người ta không mà
cũng thấy ngượng. Tôi lắc đầu:
- Không!
Trước đó, trong số những
người bạn trai, T được cảm t́nh của cha mẹ tôi v́ vẻ
nề nếp đàng hoàng. Mẹ hỏi tôi:
- Sao cô không yêu mà dám
đi xem ciné với nó?
Tôi ấp úng. T́nh thế đầu dễ
giải thích. T năn nỉ bao lần và cuối cùng tôi xiêu
chỉ v́ T bảo T sắp du học xa, coi như lần đầu và duy
nhất, một "ân huệ” cho T. Trong rạp, T lén “mi” và
cô con gái “ngoan nhất nước”(!) tự cho là đă bị ô uế,
đă bị ràng buộc. Và cứ tự dằn vặt v́ thương chàng
chút chút th́ có nhưng bảo có muốn lấy chàng không
th́ No. Cuối cùng mới viết lá thư giă biệt để rồi
thư rơi vào tay mẹ.
Khi T đến nhà th́ mẹ tôi ra
tiếp. Bà cụ giáo huấn:
- Cậu có biết cậu dám rủ
con gái tôi đi xem ciné với cậu mà không có phép của
tôi là quấy không?
- Dạ tại sợ bác không cho.
Cháu lại sắp du học nên rủ Chi đi có một lần thôi
ạ.
- À, thế là cậu sắp du
học.Vậy cậu tán tỉnh con gái tôi làm ǵ? Cậu có biết
là con gái chỉ có một thời không? Huống chi ai mà
biết ḷng nguời ra đi ?
Đại khái tôi ngồi trong nhà
và nghe lén bà cụ kể tội T. Nhưng cái làm tôi nhớ
nhất và c̣n măi trong tôi là câu nói của T:
- Thưa bác, cháu không dám
hứa cái ǵ hết v́ như bác vừa nói, xa mặt có thể
cách ḷng. Huống chi cháu c̣n phải lo xây dựng sự
nghiệp nên chưa nghĩ đến chuyện gia đ́nh lúc này.
Trong tất cả các bạn gái, Chi là nguời mà cháu yêu
quư nhất tuy có nhiều nguời đẹp hơn Chi. Cháu là đứa
rất lang bạt. Cháu đi chơi cũng dữ lắm thưa bác.
Nhưng không hiểu sao, mỗi khi đi chơi chán chê, sau
mỗi cuộc vui, sau mỗi lần chán chường về t́nh thế,
về chiến tranh th́ cháu thích t́m đến Chi và Chi đă
cho cháu một cảm giác an toàn như chim t́m về tổ ấm
...
Tôi chỉ nghe đến đó rồi bỏ
lên gác.Tôi cũng không biết sau đó mẹ tôi c̣n nói ǵ
với T
nhưng khi T về, tôi đứng ở
lan can nh́n theo và ngậm ngùi v́ biết xa ngh́n
trùng..
T c̣n tiếp tục đến nhà tôi
hai lần nhưng mẹ tiếp và Bà c̣n cấm không cho tôi đi
học v́ sợ tôi gặp T ở trường. Hơn ba mươi năm sau,
chúng tôi gặp lại nhau trên xứ người, T cười đùa:
- Ngày đó T chưa đủ kiên
nhẫn. Giá như T chịu khó đến vài lần nữa, chắc T đă
có Chi suốt đời.
- Bộ mẹ “giáo huấn" kỹ lắm
hả?
- Th́ đương nhiên. Mẹ Chi
đẹp, tưp phụ nữ xưa có học, T rất nể bà nên đă chịu
trận ngồi yên cho bà giáo huấn.
Tuy vậy, chị ruột T th́
cười khi gặp tôi lần đầu, cũng sau hơn ba mươi năm
tôi và T xa nhau:
- Em rất nhanh nhẹn, tháo
vát nhưng cũng bướng bỉnh, ngang tàng lắm. T th́ y
như anh DHC, cũng ngang tàng không kém. Chị e hai
đứa lấy nhau hồi xưa th́ cũng ră sớm thôi!
Tôi chỉ cười. Chị không
biết ngày xưa một số bạn trai đă phong cho tôi chức
“ Người con gái dễ thương nhất Khoa Học”. Ngày đó
tôi hiền và ngoan lắm. Chỉ khi sống với Cộng Sản
ngần ấy năm, bương chải nuôi con một ḿnh th́ làm
sao cô bé ngày xưa vẫn tiếp tục ngoan được. C̣n T ư,
về già, T đổi tính t́nh, không c̣n ngàng tàng mà lại
rất hiền. Khi tṛ chuyện qua điện thoại, tôi "mồm
năm miệng mười" c̣n T th́ hiền quá cỡ.
Sau này c̣n vài nguời theo
tôi, tỏ t́nh bằng nhiều cách khác nhau nhưng không
hiểu sao tôi vẫn thích lời tỏ t́nh đó của T. Từ
nay bé chỉ chơi với một ḿnh anh thôi nhé. Lần
đầu tiên T gọi tôi là bé.
Không biết bây giờ các bạn
trẻ tỏ t́nh trên net ra sao nhỉ?
Tôi yêu U như những ǵ U
có.
Tôi nhớ có đọc đâu đó một
câu như vậy. Hay đấy chứ, tôi yêu bạn như những ǵ
bạn đang là, đang có.
Bao năm trôi qua, tôi đă
nghe nhiều lời tỏ t́nh nhưng với tôi, lời tỏ t́nh
của năm xưa, của thuở sinh viên vẫn là dễ thương
nhất.
Rừng Gió
Virginia
Hoàng Lan Chi